nhân quả

nhân quả

Nhân số học kém xa Tử vi đẩu số. Nhưng tất cả đều không ra khỏi Nghiệp. Muốn sự lành thì cách duy nhất là thực hành thuận theo Nhân-Quả: nghĩ thiện lành, làm thiện lành, tự khắc nhân quả báo ứng. Đừng mất thời gian sa đà vào những chuyện vụn vặt, chuyên tâm thực hành Nhân – Quả là đủ cho kiếp người.
1/ Nhân ví như cái hột, Quả ví như cái trái. Hễ gieo hột dưa thì mọc lên cây dưa, cho ra trái dưa. Gieo hột đậu thì mọc lên cây đậu, rồi cây đậu sinh ra trái đậu. Gieo hột đậu không thể mọc lên cây dưa, hạt giống nào ra quả đó không bao giờ sai – đó là luật Nhân Quả.
Nhân Quả là quy luật của tự nhiên, đức Phật không phải là người chế ra luật Nhân Quả, Ngài chỉ tổng kết và giảng dạy nó một cách sâu sắc với nhiều minh chứng sinh động nhờ chứng đắc Tuệ nhãn nên thấu suốt quá trình Nghiệp.
2/ Thời gian quan hệ thế nào với Nhân Quả? Thời gian đi từ Nhân tới Quả không nhất thiết xảy ra ngay mà tùy tính chất Nhân khác nhau: hột đậu, hột cải, hột cà chua … thì nảy mầm nhanh, ra trái sớm chỉ trong vòng vài tháng; hột táo, hột bưởi … thì qua vài ba năm mới cho trái; hột tùng, hột thông linh sam phải rất nhiều năm mới ra trái. Dù lâu, nhưng chắc chắn sẽ ra trái tùng, trái linh sam chứ không ra trái cà chua.
Loài người chỉ là một phần của tự nhiên, bị chi phối bởi những quy luật của tự nhiên. Nếu Nhân và Quả xảy ra với chúng ta ngay trong một kiếp sống thì gọi là hiện kiếp nhân quả, hay báo ứng nhãn tiền giống như hột cà chua kết trái nhanh chóng. Nếu Nhân gieo ở kiếp trước mà Quả báo ứng xảy ra trong kiếp này thì gọi là tiền kiếp nhân quả. Nếu gieo Nhân trong kiếp hiện tại mà Quả báo sẽ xảy ra trong kiếp sau thì gọi là hậu kiếp nhân quả, giống như những loại hạt ‘ngủ đông’ rất lâu sau mới nảy mầm.
3/ Luân Hồi, Nghiệp, Duyên liên quan với Nhân Quả thế nào?
a/ Có Nhân Quả mới có sự Luân Hồi, hay nói cách khác, Luân Hồi là hệ quả tất yếu của Nhân Quả. Hãy xem bước tiếp theo trong ví dụ đã nêu: gieo hột đậu thì mọc lên cây đậu, cho ra trái đậu, trong trái đậu có hột đậu. Một cái nhân tạo ra cái quả, quả này tạo ra nhân mới, và nhân mới lại tạo ra quả mới, cứ thế tiếp diễn mãi là Luân Hồi. Nếu không muốn Luân Hồi thì phải dừng gieo Nhân.
b/ Nghiệp là quãng đường, khoảng thời gian và các chuyển động từ gieo Nhân tới trổ Quả và hưởng Quả. Nghiệp chưa trổ quả giống như hạt giống còn ẩn trong đất chờ tới ngày sẽ trồi lên. Có rất nhiều dạng nghiệp: nghiệp tích trữ, nghiệp chín muồi, nghiệp đang tạo, nghiệp cấp thời, nghiệp chuyển biến, nghiệp dồn, nghiệp cộng đồng…
c/ Duyên là những điều kiện tác động thêm cho Nhân mau hay chậm thành Quả. Ví như tưới đủ ẩm thì hột giống sẽ nảy mầm dễ, chăm bón thì cây sẽ lớn mau.
4/ QUAN TRỌNG: Sự hiểu biết Nhân Quả khiến cho ta có thể vận dụng Thiên luật một cách chắc chắn vào đời sống thường nhật. Định luật thiên nhiên khác hẳn luật đời do con người tạo lập. Luật đời độc đoán, áp đặt trừng phạt nhưng không công bằng, thay đổi tùy lúc, tùy nơi… Luật thiên nhiên không bao giờ thay đổi. Nếu điều kiện A và B được kết hợp, kết quả C sẽ hiện ra, điều kiện được hội đủ, kết quả không bao giờ sai.
Thoạt biết đến các định luật của tự nhiên, ta có cảm giác như bị tê liệt và bất lực nhưng chính nhờ những định luật bất di bất dịch này mà chúng ta được tự do chọn lựa để thu được kết quả chắc chắn.
Ở mức độ tiến hóa hiện thời, tri giác loài người không thể nhận thức được quá trình Nghiệp và Luân Hồi, nhưng con người có thể nhận thức và chủ động gieo Nhân và tạo các Duyên để tác động vào. Chúng ta có thể tạo những động lực mới để sửa chữa, ví như ta đã tạo một dấu (-) thì nay ta cần tạo một dấu (+) để trung hòa lực. Các nguyên tắc này đã được đã giảng dạy từ xa xưa và trong mọi tôn giáo, dưới dạng ngụ ngôn.

174854607 1498097240582517 3684264957726697786 n

Trả lời